Bức tường ô nhục
Thời gian 27/12/2009 03:56  Tác giả Nguyễn Hà Duyệt 88  Ngôn ngữ Global
 Nguyễn Hữu Nhật

nếu không cho lửa vào thơ được
tôi sẽ cho thơ vào lửa ngay!

 



1.
đầu tháng 11 năm Tám chín,
đêm mùng 9 rạng ngày mùng 10
bức tường Ô nhục không còn nữa,
đứng thẳng lên đi, hỡi mọi người!
 
bức màn sắt mở toang, bạo lực
run sợ chùn tay súng buông rơi,
Tự do! Tự do! Sung sướng quá
tiếng dân kêu là tiếng của Trời!


VOX PUPULI, VOX DEI
 
búa đập tường ra vỡ làm hai
chết còn chẳng sợ, sợ chi ai,
chính liềm cắt đứt thân nô lệ
dứt hẳn tia nhìn mắt kẽm gai

 
2.
nhổ hết mìn lên, đất trồng hoa,
nụ hương tươi nở mát vườn nhà,
gió không thèm phất, bao cờ đỏ
rủ xuống chia buồn với đám ma
 
cao ngất xưa đè người thấp xuống,
vươn mình, nay, xụp đổ dưới chân
mảnh tường cũ nằm im rướm máu
tay bạo quyền thua sức nhân dân!
 
hoang tưởng, ca-vi-a ngầy tanh,
bọt sầu men xác, rượu sâm-banh,
bức tường Ô nhục nền loang lổ
lãnh tụ nằm buồn như vỏ chanh

 
3.
chồng chất lên nhau da bọc xương
lộ nguyên hình con vật cùng đường
bao đời “cách mạng” đêm-hôm-trước,
sáng-hôm-sau quỳ xin đoái thương
 
còn ngày nào đẹp hơn hôm nay
tràn hết ra đường, tay nắm tay,
người ôm nhau khóc, vui lòng hát,
mừng đến cuồng điên ai cũng say
 
say, ôi lạ, tình người sống lại,
nơi Berlin, biểu tượng Tự do,
“tôi là người Bá linh!”, câu ấy,
có nghĩa là tôi yêu Tự do!
ICH BIN EIN BERLINER!

 
4.

không, Tự do chính là tôi vậy,
vâng, chính tôi, Nữ thần Tự do,
Tự do! Tự do! hay là chết!
tôi bằng lòng chết vì Tự do! 
 
 tôi cao cả nhờ tình yêu bạn,
hàng ngày phép lạ vẫn quanh ta,
cho nhau ánh mắt cười tươi rói
cũng vì người mà đất nở hoa
 
hoa ngập phố xưa, nhạc mê hồn
lòng như tuyết trắng, lúc môi hôn,
run lên nhựa sống đời thơm ngát,
những nụ hồng, xinh, nở hết buồn

 
5.
hăm tám năm liền, tình chia hai
máu hòa nước mắt, xóa chẳng phai,
đêm trong trí nhớ người dân Đức
lòng cũ hằng đau những thở dài
 
ăn thịt người, cây mọc phía Đông
che hết gai bằng các bông hồng
mùi hương quyến rũ làm mê hoặc,
xác chết tan dần ra như không
 
một ngàn bốn trăm cây số buồn
kẽm gai rào kín bãi mìn chôn
bức tường Ô nhục dài ra mãi
đến tận Việt nam đứng chật hồn

 
6.
bức tường Ô nhục vô hình ấy
đòi đoạn từng cơn Việt nam đau,
vữa xây nước mắt, hồ xương máu
tim đổ bê-tông xám ngoét màu
 
cờ đỏ buông mệt mỏi, chán chường
bóng dài chụp xuống những tai ương,
con người khốn khổ chưa từng thấy
sống với nhau thiếu tình yêu thương
 
nhịn nhục mãi, đời hư quen thói
người vỗ tay khen kẻ hại mình,
đêm về trông bóng lay tường rạn
run rẩy nhìn ra nỗi tự khinh

 
7.
ngẩng mặt lên cao, đừng than trời
nhục nào hơn mất quyền làm người
chết không ra chết, sống không sống
con vật hai chân thoáng khóc, cười
 
Tự do, ai bán mà mua được,
xin ai cho, chẳng thể đi vay?
trước khi trời cứu, xin người nhớ
hỏi chính mình sao chịu bó tay?
 
bức tường Ô nhục, rào ngăn cách,
tim đập nhịp hai, quãng giữa buồn,
mất nhân cách, con người còn lại
vũng đau thương nơi mỗi tâm hồn

 
8.
tìm con, mẹ đứng, mong chờ xác,
bên tường Đông yên lặng qua đêm,
bó hoa tím rụng thầm từng cánh,
thềm xi-măng bầm đen máu thêm
 
đêm cuối năm tàn, trăng không sáng
ghềnh sóng hoang bổ mạnh vào hồn
bóng Thánh giá hình người đổ xuống
mặt nước cau, sông chạnh lòng buồn
 
tái xanh tiếng nấc, làn hơi dứt
gạch đá nghe ra cũng bất bình:
“nó bắn con tôi, vùi xuống tuyết
và cấm không ai được cầu kinh.”

 
9.
nghe nói tường xây chỉ một đêm
hăm tám năm sau ngày dài thêm,
mà ngày dài nhất không ai nhớ
chỉ biết phá tường cũng một đêm
 
đêm dưới chân tường, ôi se sắt,
nghe quê nhà kêu cứu, từ đây
“nếu không cho lửa vào thơ được,
tôi sẽ cho thơ vào lửa ngay!”
 
ai chặt đầu tôi ngăn tiếng nói
không cho ý đẹp thốt nên lời,
tôi còn ánh mắt ngời sao sáng
đốt tự lòng em, ngọn đuốc soi

 
10.
anh thưa cùng chị giùm tôi với
người yêu thơ nào ghét được ai,
chỉ không ưa bức tường Ô nhục
đứng chật hồn nhau mãi thở dài
 
đất nước ta bao lần sống lại
nhờ lưỡi gươm, trước hết lời thơ,
thép chữ chưa tôi, lòng mềm yếu
biết lấy gì cứu những ước mơ?
 
Tự do! Tự do! hay là chết,
chết hẳn còn hơn sống lất lây,
đời được bao lăm mà sợ hãi
cả cái điều ăn thật, nói ngay

 
11.
9 NOVEMBER 89: ICH WAR DABEI
nước Đức ơi, Việt nam tôi đấy
có mặt ngay giây phút ban đầu,
cùng các bạn đập tan bạo ngược
đạp bức tường Ô nhục bấy lâu
 
chào anh bạn nhỏ, này anh bạn
mới sáu tuổi thơ vội vượt tường,
hừng hực sau lưng rừng cờ máu,
đã biết buồn chưa, nỗi cố hương?
 
sắt thép, ngất cao, bờ phình cong,
kẽm gai giăng dầy đặc mấy vòng,
tay người quờ quạng tìm nơi bám
gãy móng buông rời vạt rêu bong

 
12.
chó xé xác người, nhay nát thây
óc trào văng khỏi sọ, tanh nhầy,
bờ tường xám ngoét se màu máu
lợm giọng từng viên gạch đá xây
 
xưa trốn chạy thời còn trai trẻ
tóc hoa râm nay chẳng về nhà,
nhớ Leipzig, thương người vợ cũ
đêm đông run tiếng khóc ông già
 
giờ tóc thôi vàng, mắt bớt xanh
cụ bà đòi chống gậy cho nhanh
gặp người trong ảnh, òa lên khóc
tình chết vì nhau thật, sao anh?

 
13.
gió sớm thổi phất phơ tóc bạc
trôi về đâu, mây trắng cuối trời,
bức tường làm chứng đời Ô nhục
mẹ kêu: ”đừng bắn nữa, con ơi!”

chào các bạn, tôi điên mất rồi,
hăm tám năm chỉ một đêm thôi
dựng lên, đổ xuống, cười hay khóc
máu cũng nhận ra mình tanh hôi?
 
đêm thứ Năm, rạng ngày thứ Sáu,
khuya mùng 9, hửng đông mùng 10
tháng Mười một năm Tám chín
nước Đức reo “hạnh phúc nhất đời!”
 

 14.
ngàn tách cà phê pha đậm tình
ngay trên hè phố khuya Bá linh
mời nhau vừa khóc vừa xin lỗi:
về tội liều viết lại Thánh kinh!
 
họ sung sướng gào lên như khóc,
đục tường ra trông thấy mắt cười,
đi sẽ đến, không ngừng tiến bước,
dễ dàng đâu phải chuyện ở đời

 
ICH GLAUBE, ICH WERD OHNMACHTIG!
tôi tưởng mình tôi bất tỉnh thôi
nào ngờ cả nước giống như tôi,
ngất đi trong nỗi vui mừng quá
luân-vũ quay đều, môi quấn môi…


 
15.
trời ơi, hoa mắt đêm hôm trước
nhìn chẳng ra nhau ngỡ kẻ thù,
sáng hôm sau mặt người soi tỏ
ai khôn ra cũng thấy mình ngu!
 
cô bạn làm thơ tình, nhảy cẫng,
kêu “chiều hôm lúc mới đập tường,
nhiều người vẫn bảo ngàn năm nữa
sói đỏ còn nhe nanh vuốt giương!”
 
đau khổ quá bất ngờ hạnh phúc,
chẳng ai tin vào chính mắt mình,
người nhìn kỹ bức tường Ô nhục,
nghĩ lại lòng run nỗi hoảng kinh

 
17.
ở nước ngoài lâu, tôi cũng sợ
quên bẵng đời ăn đậu, ở nhờ,
ngày đi lòng hứa, đêm về nhớ
trở lại quê nhà ngồi làm thơ

 
18.
thơ viết lên bức tường Ô nhục
trong đầu bạo chúa, cả hai tay:
”nếu không cho lửa vào thơ được,
tôi sẽ cho thơ vào lửa ngay!”

 
Nguyễn hữu Nhật.
Berlin, ngày 11 tháng 05 năm 1991, bài này được đọc trước hai nghìn năm trăm người tại nhà Văn hóa Thế giới.
 
 
 


 

Chưa có lời bình nào.
Liên Minh Dân Tộc VN

Liên Minh Dân Tộc Việt Nam
Ban Điều Hành
Chủ Nhiệm: Huỳnh Trung Đạo

Chủ Bút: Chu Tấn

Thư Ký Tòa Soạn:
Nguyễn Nam Hiệp

Ban Nghiên Cứu (Think Tank):
Nguyễn Thanh Nam,
Châu Văn Nghiêm,
Chu Tấn,
Tiêu Phi Hùng,
Ts. Nguyễn Hồng Dũng,
Ts. Ngọc Thanh,
Hoàng Sơn,
Ts. Nguyễn Anh Tuấn,
Đt. Nguyễn Văn Nam,
Trần Khai Nguyên,
Trần Anh Vinh.
Phạm Trần Anh.
Nguyễn Tấn Lạc.
Việt Dương.
Phan Kỳ Nhơn.
Lê Cước.
Trần Nhân Thập.
Hoàng Dần.
Trần Nhu.
Nhật Thịnh.
Vĩnh Liêm
Nguyễn Việt Quán.
Trường Sa.

Ban Văn:
Trần Nhu,
Nhật Thịnh,
Thanh Thương Hoàng,
Vĩnh Liêm.

Ban Thơ:
Chu Vương Miện,
Vĩnh Liêm,
Mạc Chiến,
Phạm Kỳ Phong,
Văn Quảng.

Ban Dịch Thuật:
Châu Nguyễn.

Ban Phóng Sự:
Nguyễn Hồng Lạc,
Quốc Việt,
Giang Long Huỳnh,
Việt Đạo Dân Tộc,
Bạch Mai,
Huỳnh Thương Chi.

Ban Kỹ Thuật:
Quốc Việt,
Nguyễn Hồng Lạc.

Với sự đóng góp tác phẩm của quý tác giả:
T.S Nguyễn Anh Tuấn,
Nguyễn Phúc Bảo Ân,
Âu DươngThệ,
Trần Phong Vũ,
KS. Trần Thanh Vân,
Kim Anh,
Duy Ái,
Lý Đại Nguyên,
Uyên Thao,
Bùi Duy Thuyết,
Ls. Nguyễn Hữu Thống,
Gs. Lê Xuân Khoa,
G.S T.S Nguyễn văn Canh,
Đỗ Thái Nhiên,
Gs. Nguyễn Chính Kết,
Phạm Trần Anh,
Nguyễn Tấn Lạc,
Cao Huy Thuần,
Lm. Lê Trọng Cung,
Vân Anh,
Thanh Phương,
Bùi Tín,
Nguyễn Thanh Nam,
Lý Trí Việt,
Trần Nhân Thập,
Trần Nhân Hạc,
Kami,
Nhà Văn Nguyễn Ngọc,
Nguyễn Văn Út,
G.S.Trần Quốc Dũng,
Nhà Văn Thanh Thương Hoàng,
Nhà văn Việt Dương,
Nguyễn Quang Duy,
Nguyễn Văn Hiệp,
NLM. Nguyễn Kim Điền,
Ls. Nam Thị Hồng Vân
Cụ Lê Quang Liêm,
Nguyễn Quốc Chánh,
Văn Quảng,
L.T. Đông Phương,
Chu Vương Miện,
Phạm Tín An Ninh,
Huyền Chương Quý,
Tiểu Tử,
Song Thao,
Vĩnh Liêm,
Lê Ngọc Trác,
Nguyễn Việt Nữ,
Vũ Cao Đàm,
Đặng Tấn Hậu,
Nguyễn Gia Kiểng,
Nguyễn Quang Duy,
Nguỵ Kinh Sinh,
Ts. Nguyễn Đình Thắng,
Nguyễn Đạt Thịnh,
Trần Khải,
Đinh Từ Thức,
Alexandre Solzenitsyn,
Nguyễn Khánh Vũ,
Quánh Tường Uy,
HT. Thích Viên Định,
Ls. Đoàn Thanh Liêm,
Nguyễn Thượng Long,
Phạm Toàn,
Gs. Nguyễn Lân Dũng,
Dương Danh Dy,
Vũ Trọng Hiền,
Trọng Đạt,
Lê Diễn Đức,
Sử Gia Trần Gia Phụng,
Lê Nam Phương,
Nguyễn Kiên Trung,
Thiên Thu,
Ký Giả lão thành Phạm Trần,
Nguyên Trần,
Nhà văn Tư Trì,
Nhạc Sĩ Lê Quốc Tấn,
Nguyễn Trung,
Nguyễn Đạt Thịnh,
Trần Khải,
Ngô Văn Tuấn,
Lê Minh Thịnh,
Nhà văn Trần Thị Diệu Tâm,
Nguyễn Hữu Nhật,
Nhạc Sĩ Tô Hải,
Nguyễn Thanh Giang,
Bùi Tín,
M.S Nguyễn Trung Tôn,
T.S.Trần TrườngThủy,
Trần MộngTú,
Nguyễn Thị Hoài Trang,
Nguyễn Thành Long,
T.T Thích Thiện Minh,
Mai Thái Lĩnh,
Như Hà,
Tuyết Mai,
Đình Ngân,
Hoàng Đức Nhã,
Đỗ Bá Tân,
Đỗ Thủy Tiên,
ĐĐ Thích Thông Thiên,
Hồng Nga,
Nguyễn Phương Nga,
Ngô Văn,
Tâm Việt,
Đỗ Hiếu,
H.T. Nguyễn Thanh Liêm,
H.T. Võ Thanh Liêm,
L.T. Đông Phương,
Trần vấn Lệ,
Đỗ Trung Quân,
L.M.Nguyễn Hữu Lễ,
Phương Loan,
Nguyễn Bá Lộc,
L.S.Trần Lâm,
Pha lê,
Vũ Ánh Sương,
Shinra,
Trần Cảnh Xuân,
Lão Nông Võ Toàn,
Trung Điền,
Nguyễn Hữu Lục,
Thiên Phú,
B.S. Phạm Đức Vượng,,
Mặc Lâm,
Kiến Quốc,
Minh Huy,
Đức Đầu Bạc,
David Nguyễn,
Trần Thanh Nam,
Đức Trương,
Jimmy Vũ,
Mỹ Tiên,
Thiên Minh Giác Chúng,
Người Buôn Gió,
Trần Quang,
Lê Thương Hòa,
Võ Trụ,
ĐĐ Thích Chân Lý,
Bùi Thiện Huệ,
Lẩm Cẩm,
Lê Sáng,
Trường Sa.
User Block
Xin chào Khách
IP: 38.107.191.90

Tên bạn
Mật mã
100 Places
Kính mời quý vị vào trang nhà 100PLACES.COM để tham khảo vấn đề vùng đồng bằng sông Cửu Long (địa điểm thứ 96 ) là 1 trong 100 địa điểm trên quả địa cầu có nguy cơ sẽ biến mất do hiện tượng "Globalwarming".
Trực Tuyến
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
US 38.107.x.x
Khách Viếng
Đặc San Niềm Tin Việt Nam
Cơ Quan Ngôn Luận Của Liên Minh Dân Tộc Việt Nam