thơ Chu Vương Miện
*
chế độ tư bản dẫy mãi mà chưa chết ?
khiến cho nhiều kẻ chờ ? chờ mãi quá mệt
chế độ ưu việt cộng sản
khi không lăn đùng bổ ngửa ra mà thác
vào đầu thập niên 1990
con vịt đẹt vẫn kêu cạp cạp
con ngỗng già vẫn kêu quàng quạc
9 nước xã hội chủ nghiã anh em
chỉ còn nước há mồm chờ ngáp ?
kẻ theo đuôi bây giờ chân ngoài chân trong
chủ nghiã treo đầu dê xã hội
thực chất bán thịt chó thực dân ?
nghe quá nhàm tai ?
bá láp bá xàm cuối thế kỷ 20
kéo lê sang thế kỷ 21
vẫn chỉ là nô tài khom lưng dựa cột
trên đội dươí đạp mãi giống nhau thôi?
chuyện 1000 năm nếp thổi thành xôi
chuyện thằng bờm quạt mo quạt mãi ?
thuyền đã sang bờ chả ma nào ngó lại ?
nghĩ mà thương dân kéo mãi kiếp lao nô ?
ôi tự do ? sẽ có tự bao giờ ?
chữ tình
nhà quê mặc váy [ tình lên ngược ]
tỉnh thành mặc quần [ tình xuống xuôi ]
lên ngược xuống xuôi dù vất vả ?
vất vả y như kiếp làm ngươì ?
Lá Thu vàng vườn thơ
con chó đứng khơi khơi cạnh mấy tấm rùa bia
thấy con cóc nhẩy ào vào toạ trên vuông chiếu cạp điều ?
hôm nay ngày đại hội thơ ?
từ tận Đồng Đăng ngoài phố Kỳ Lưà
không phận biệt giai cấp nam phụ lão ấu ?
Tố Như Nguyễn Du , Cao bá Quát
điạ vị được xếp ngang hàng sao bắc đẩu
kế đến cụ bà chuá thơ Nôm Hồ xuân Hương
tay cầm cái quạt nan , tay đèo quả mít
ngồi khiêm nhường sau mấy pho tượng đất
thơ ngồi trên đầu thiên hạ có cụ Tú Xương Tản Đà ?
vưà uống rượu ngang vưà nhai đậu lạc
vĩ đại vĩ tiểu vô cùng có chàng Nguyễn Bính [ Thuyết]
vưà làm thơ vưà bổ cuỉ tạ to tay ?
cạnh đó thì có mấy thầy đít vịt đầu tây
chuyên trị thơ tân thời romantics “ cải cách »
thêm mấy thầy làm thơ kiểu con Nhồng con Vẹt
đọc riết rồi cũng thấy hay phải biết ?
tòng teng trên cành cây có mấy chàng ngiện ngập
“ hít tô phe “ làm thơ ma rặt quái yêu tinh
mấy thầy thông dịch viên chuyên dịch thơ
rồi nhận cuả mình ? nổi đám nổi đình ?
so vơí lũ nghiện 1 bên Nam Tào ?
1 bên phé “ mùn xẩu”
cụ Buì Giáng trên vai đeo 1 giây guốc đàn bà
cùng nồi niêu soong chảo
cũng mơí xuất từ nhà thương điên Biên Hoà ra
hôm nay đại hội thơ toàn quốc “ chúng ta”
khách văn chương kẻ ngà ngà kẻ tỉnh
ngươi đi 2 chân kẻ thì chống nạng ?
con mèo khi không meo meo la hoảng
nhẩy tuốt vào manh chiếu rách để sẵn bỏ không ?
ngồi im re bàng quang tọa thị lạnh lùng ?
trên cành cây kỳ nhông cắc kè ngán quá ?
làm thân lúc xanh lúc đỏ
chữ văn chương là « chị em ta »
chữ bình dân là « nhà thổ tả »
thôi kiếp làm thơ lá muà thu
rơi quá đã ?
trách
trách nỗi gì ? trăng lên khỏi nuí
đời còn gì ? mà tuỉ mà thương
tiếc thay chiếc én 3 ngàn ?
chiếc đen chiếc xám sàn sàn giống nhau
ngó lên cao 1 mầu xanh biếc
ngó lại gần biền biệt cánh chim
mênh mang nào biết đâu tìm
bóng chim tăm cá rừng sim e dè ?